Thống Kê






![]() | Hôm qua | 89 |
![]() | Trong tháng | 659 |
![]() | Tất cả | 35254 |
Khách viếng thăm
Hiện có 15 khách online
| Lửa và bình an. Phần 2 - ...đến các Ki-tô hữu |
|
|
|
|
...đến các Ki-tô hữu Ngọn lửa ấy hôm nay được chuyển đến các Ki-tô hữu, được thắp lên trong tâm hồn họ. Khi lãnh nhận Bí tích Thánh Tẩy, mỗi người đã được trao cho một cây nến sáng, với lời nhắn nhủ hãy giữ cho ngọn lửa cháy mãi. Người Ki-tô hữu sẽ mang ngọn lửa ấy và đốt lên trong vận hội trần gian. Nơi đâu họ có mặt, nơi ấy là vận động trường và ở đó cần có lửa. Với những hoàn cảnh sống khác nhau, về cả nơi chốn và điều kiện, người Ki-tô hữu có nhiều cơ hội để mang ngọn lửa Tin Mừng thắp sáng mọi ngõ ngách cuộc đời.
Mọi người hẳn biết ngọn lửa ấy chính là Đức Tin, hay nói khác đi chính là tinh thần Ki-tô giáo, là Tin Mừng, là sứ điệp cứu độ. Mỗi người đều biết công dụng của lửa. Ở Đà Lạt vào những ngày mùa lạnh, ngoài chức năng soi sáng, lửa còn dùng để sưởi ấm, tức là để xua tan khí lạnh để chống lại giá rét. Đúng thế, người ta có thể hình dung ra câu chuyện Đức Giê-su ở trong Đền Thờ : Người cầm roi xua đuổi hết những người buôn bán và trả lại sự trang nghiêm thánh thiện cho nơi thờ phượng. Ngọn lửa của Đức Giê-su vừa có tính cách hủy diệt, vừa có chức năng soi sáng và đốt nóng. Do đó, người Ki-tô hữu đem ngọn lửa nhận từ Đức Giê-su để phá tan những u tối, những ngờ vực và soi sáng con đường để bước tới. Người Ki-tô hữu đem ngọn lửa để đốt cháy những gì không phù hợp với Nước Thiên Chúa và làm cho ngọn lửa bùng lên ở khắp mọi nơi. Cũng phải nói thêm rằng ngọn lửa ấy chính là Đức Giê-su. Người được Chúa Cha sai đến trần gian để nhân loại được sưởi ấm nhờ tình thương của Thiên Chúa. Người đến để soi sáng đêm tăm tối trần gian và làm cho con người chìm sâu trong ngọn lửa vĩnh cửu, để rồi chính họ sẽ trở thành lửa cho người khác. Và Đức Giê-su cũng đã đem cả cuộc đời của Người để làm cho ngọn lửa ấy không bị dập tắt, nhưng được bùng lên mãnh liệt. Để thi hành sứ mạng này, Đức Giê-su đã chấp nhận cái chết, đã chịu đổ máu mình. Người Ki-tô hữu cầm ngọn lửa là Đức Giê-su cũng sẽ phải sống như vậy, họ sẽ phải biến cuộc đời của mình thành một ngọn lửa. Họ sẽ phải đem theo ngọn lửa đó cho đến đích, không để cho ngọn lửa bị tàn lụi nhưng luôn cháy sáng như Đức Ki-tô đã làm. Trở lại hình ảnh của cuộc rước đuốc Olympique. Các vận động viên rước đuốc là những người được tuyển chọn, những người nổi tiếng, không phải bất cứ ai cũng được vinh dự đó. Người Ki-tô hữu có cảm thấy hãnh diện khi mình là vận động viên của Đức Giê-su đem ngọn lửa đi rước khắp cuộc đời ? Và như vận động viên phải giương cao ngọn đuốc người Ki-tô hữu cũng phải kiên trì và dũng cảm bày tỏ đức tin của mình. Họ không được đem giấu ngọn lửa, cũng không được làm lửa tắt, nhưng hiên ngang sống niềm tin dù có những trở ngại, khó khăn. Liệu chúng ta có dám nhận mình là vận động viên của Đức Giê-su ? Dám chứ, vì tất cả đều đã lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy.
|





